Game-VN  >  xs 14 7
w 88 dl

88Ai,Diễm Nhi tối đa cũng chỉ là một cái bình hoa biết đấm đá mà thôi, ngoại trừ thân thể yểu điệu cùng với dung nhan mỷ lệ ra, hình như trên người nàng không còn gì để bàn nữa. wLý Cáp không nghĩ tới, Lê Bố cùng Nhị cữu cũng đi tới Đàm Bình trấn. dl Lần trước đi Lý phủ, nàng cũng đã gặp qua Thiên Thiên cùng Diễm Nhi , liền ngọt giọng kêu "Thiên Thiên tỷ tỷ" "Diễm Nhi tỷ tỷ" . dl Nhưng rất nhanh Công Tôn Vô Tình lại lạnh mặt. Nàng nhìn chăm chú Băng Phách thần kiếm rồi một lúc sau mới chậm rãi lắc đầu: wDương tỷ tỷ mặt đỏ như vậy, nhất định là bị ta nói trúng rồi.

88Nhưng đó là ý nguyện của nàng mà? wÁch, trên nóc nhà lý cáp được một phen đổ mồ hôi hột, thiếu chút nữa cười ra tiếng.. Hắn, lão già này dùng ngón tay để thỏa mãn phi tần, mấy vị phi tần kia thật xui xẻo, không có cách nào thỏa mãn đã không nói đằng này lại còn phải khen lấy khen để cái bàn tay gầy khô thô ráp khó ưa. 88Tất cả xảy ra chỉ trong nhát mắt, dân chúng bên cạnh cũng u mê, có diễn tuồng à? Ở kinh thành cũng có người có can đảm ban ngày ban mặt hành thích hoàng đế? 88Những người bên cạnh nhún nhún vai trả lời: wĐược rồi, lão ca, huynh đem tên kia về đi.

wPhạm Tiến nói: dl Lâm Hồng có thể nói gì? dl Nguyệt Nhi nói/. wBạch Nhu hiện tại hiểu được vì cái gì Tư Không Minh tới Băng cung lại hỏi Sương nhi đâu. Tiểu nam hài năm đó, hiện giờ Vũ Uy hầu chẳng lẽ không quên được Sương nhi? Năm đó lời hứa hoang đường kia, chẳng lẽ hôm nay muốn hoàn thành? dl Nói xong hắc kiếm trên tay vung lên.

88Ta vốn là người Băng cung nhưng tục danh của gia sư không tiện nói ra. Kính xin công tử thứ lỗi. dl Một ngụm trà phun đầy mặt và cổ Lý Đông dl Đốc thống mặt xanh mét, không biết nên làm thế nào cho phải. Thường ngày hắn luôn nói một không hai, thiết diện vô tư lãnh khốc vô tình nhưng giờ bị một tiểu tướng quân làm cho tiến lui không xong. dl Uy vũ! dl “nhưng mà muội giận điều gì?”

88Xe ngựa đã bắt đầu tiến lên, không bao lâu đã đi ra phố Chu Tước, chạy tới cổng Hoàng Thành. wY Tiên không để ý đến tay Lý Cáp cầm bình nhỏ, trái lại nhìn hắn hồi lâu mới khàn khàn nói: wLý Cáp ở lưng kỳ lân hô. wLý Cáp cười nói: wMột thủ vệ hỏi.

88Ông Viễn trầm ngâm nói: wBệnh tình của Nhu Cơ cùng Linh Nhi còn chưa có biến chuyển, hài nhi không có tâm tư cử hành hôn lễ. Hơn nữa, Tư nhi đã là người của Lý gia chúng ta, hôn lễ này cử hành sớm muộn cũng đâu có sao. dl Công Tôn Vô Tình là người luyện võ nhưng mà lúc này đã bị dọa cho choáng váng, hơn nữa lại bị Lý Cáp có sức mạnh vô địch khống chế thì nàng có thế làm được gì nữa? Thẳng cho đến khi bị Lý Cáp quăng lên giường, bị hắn đè nghiến phía dưới rồi tay heo sờ loạn lung tung thì nàng mới bắt đầu kịch phản ứng. Lúc này Công Tôn Vô Tình há mồm muốn kêu thật to nhằm báo động cho gia nhân. dl Nga? dl Thái hậu, nén bi thương đi.

dl Nguyệt Nhi nghe vậy vội nói: 88Mọi người đứng bên thấy Lý Cáp tùy nhỏ nhưng cử chỉ động tác, ăn nói thần thái đều rẩ thành thục chững chạc, một phái phong phạm đại tướng, đều gật đầu khen ngợi. wĐêm đó, Lý Cáp tự nhiên là ở trong phòng Vô Tình qua đêm, dĩ nhiên có đánh nhau với nàng vài hiệp, nhưng nàng vẫn đè nén cảm xúc như trước. wNgười Hồ sợ, thật sự sợ, bọn hắn không sợ mãnh thú, không sợ cọp sư, lại càng không sợ loài người bé nhỏ, nhưng bọn hắn sợ hãi, không chỗ nào không sợ hãi, ma thần không gì không làm được trước mắt. Trong mắt bọn chúng, hắn chính là ma thần, ma thần khua trường phủ đại khai sát giới, một nhân gian sát thần! dl Sau khi bị tra tấn, bọn chúng không chịu nổi đã chết hết rồi.

wCông tử nhất định phải giữ lời đó, bằng không... bằng không... dl Lý Cáp gật đầu như giã gạo đáp ứng nhưng trong lòng của hắn lại có chút buồn bực. Chẳng nhẽ thời gian huy hoàng quần là áo lụa của hắn đã chuẩn bị kết thúc rồi sao? Vào trong quân đảm nhiệm chức vụ hả? Hiện nay không có chiến tranh chẳng lẽ lại cho mình phơi nắng đi huấn luyện quân đội? 88Hắn chính là thái tử đương triều a. 88Tiền bối người làm sao vậy? wDù sao thì cũng gạo nấu thành cơm rồi. Ngươi chính là thê tử của ta, gọi ta một tiếng phu quân nghe xem.