Game-VN  >  cado789
bdn vs tbn

tbn Ngươi nói xem, hôm qua ta giết những người kia có đáng không? vsMột thanh âm êm ái vang lên, Sở Linh Lung một thân váy hoa cùng nha hoàn Tiểu Mẫn và Quỷ Di từ trong khuê phòng đi ra, hiển nhiên không quá để ý cách ăn mặc này. vsCái đó, là giải dược sao? tbn Mặc dù đã ở thời đại này sinh sống nhiều năm, cũng từng nghe qua không ít lần phong cách xướng cổ điển của thời đại này, nhưng Lý Cáp vẫn không rõ nàng đang xướng cái gì, sự hài hòa của giai điệu và giọng hát cùng với tiêu chuẩn của Lý Cáp không giống nhau, theo hắn nghĩ, loại phong cách xướng nàycăn bản đang là tiếng gào gú của ma quỷ. Nếu không phải thanh âm của Thượng Quan Thanh Thanh xác thật rất hay, chỉ sợ hắn đã không nhin được mà bịt kín lỗ tai lại rồi. bdnTại sao hắn không có tới? Tại sao hắn bắt ta chờ lâu vậy? Trong tim hắn có ta không? Dưới ánh trăng, một thiếu nữ cưỡi ngựa đi về miên man suy nghĩ, nhưng nàng đâu nhớ lần trước tiễn biệt hắn đâu hẹn nàng ở Tiết thành mà bảo hắn thất hứa được?

bdnĐêm qua đệ luôn truy tung thích khách, vẫn chưa vào cung, đã có chuyện gì xảy ra? tbn Nói xong liền đưa tay ra muốn bắt ‘đại phi’. ‘đại phi’ lập tức nhe hàm răng sắc bén ra, hướng tay hắn cắn một phát, tốc độ cực nhanh không hề thua khoái quyền của một võ lâm cao thủ. tbn Tướng quân, ngài muốn làm gì? vsQuên đi, yêu là như thế nào? Hận là thế nào? Trở về Tuyết Hoa cung tất cả cũng còn lại là dĩ vãng. Sao mình phải kì vọng vào chuyện này? vsTử Nghiên cắn môi dưới phẫn hận dẫm chân, vội vàng chạy tới.

bdnCuối cùng xuống tới nơi cánh hoa hồng kia đang hé nở. tbn Lý Cáp cười lớn, đưa tay qua lấy vò rượu nói: tbn Lý Cáp cười, tay giơ lên tấm bảng mười điểm. tbn Đám Hồ binh thấy Lý Cáp vọt tới, thì sợ đến không còn giọt máu, cũng thúc ngựa chạy đi, nhưng mà số lượng Hồ quân lớn, chạy loạn sẽ chen chúc nhau, làm cho tiến lui đều không được vsÁi khanh yên tâm, trẫm tuyệt đối sẽ không bạc đãi hỏa kỳ lân. Đương nhiên cũng sẽ không bạc đãi ái khanh. Phạm Tiến, ngươi truyền chỉ, sau này ngự mã của trẫm Lý ái khanh có thể tùy ý lựa chọn.

bdnIm lặng! vsLý Cáp cười khẩy: vsTrừ khi có Linh Lung cô nương ở đây, nếu không màn này chắc không thể thiếu. tbn Bạch y công tử nói: bdnLý thái sư ho khan hai tiếng, hai người mới ngừng lại.

bdnHát lên, hát lên. Thiên Tú cùng Phong Di cũng bị âm nhạc cuốn hút, thấp giọng hát. tbn Hừ! Dám lừa ông à?! Huynh đệ nhà ta hẹn nhau ở khách điếm này làm sao không thấy tăm hơi đâu? tbn Ta muốn từ nay về sau, nàng sẽ nghe lời của ta, không được tiếp tục lưu lạc bên ngoài nữa. bdnHương Hương liền nói: bdnTrương tiên sinh liếc nhìn Lý Cáp một cái, thấy hắn khẽ gật đầu, mới nói:

tbn Lúc này, Lý Cáp một lần nữa cảm thụ sự tỉ mỉ, chu đáo của Thiên Thiên, căn nhà tranh cũ nát chỉ có một chiếc giường cũ cũng đã có người nằm, nhưng Thiên Thiên xảo thủ dùng rơm rạ và hai bộ y phục làm ra hai chỗ nằm tương đối thoải mái. vsLập tức đem mấy cái xác đốt sạch sẽ đừng lưu lại bất kỳ dấu vết gì. Đồ đạc trên người bọn chúng cũng phải bị hủy thật sạch sẽ. tbn Nói xong hắn tra Băng Phách thần kiếm vào vỏ rồi đem bỏ vào trông hộp gỗ. Nạp Lan Bác bước đến bên cái hộp gỗ thứ tư, mở hộp ra rồi cầm lấy thanh kiếm trong đó. Hắn nói: vsÁi khanh yên tâm, trẫm tuyệt đối sẽ không bạc đãi hỏa kỳ lân. Đương nhiên cũng sẽ không bạc đãi ái khanh. Phạm Tiến, ngươi truyền chỉ, sau này ngự mã của trẫm Lý ái khanh có thể tùy ý lựa chọn. vsKhông, ta không phải người thế kỷ hai mươi mốt.

tbn Phong di chỗ hiểu chỗ không nhưng cũng đồng ý: bdnBốn người đi vào cổng tửu lâu, một bồi bàn gương mặt thanh tú lập tức đi lại hỏi: vsThiên Thiên, muội cũng đi Linh Nhi trong phòng đi, Diễm Nhi đã trông cả ngày rồi, để cho nàng đi nghỉ ngơi một chút. vsLý Cáp vừa đứng lên, liền xông về phía con quái thú đang bị hắn nhấc chổng bốn vó lên trời, đá một cước vào miệng vết thương trên trán, đá nó văng ra xa đến bốn năm thước. vsHôm trước không ăn được vẫn khiến Lý Cáp nhớ mãi.

bdnLý Đông thấy vậy liền muốn dùng sức bắt lấy. vsTa là Tiêu Lan, không phải là Lan Tiêu. bdnLão vương gia gật đầu: tbn Mưa dần dần nhẹ hạt. tbn Thanh âm Lý thái sư vang lên.