Game-VN  >  m 88 sập
mbvn

mbvn Theo lý mà nói, Hỏa Kỳ Lân là bị Lý Cáp xài bạo lực uy hiếp nó làm ngựa cưỡi. Trong khoảng thời gian Lý Cáp không có ở Hỗ Dương, con này có thể chuồn về Thiên Sơn, tuyệt đối là không ai ngăn cản được nó. Nhưng nó không có rời đi, vẫn ngoan ngoãn như mèo nằm một chỗ, điều này làm cho Lý Cáp không khỏi hoài nghi. Con Kỳ Lân này không phải là có khuynh hướng muốn hưởng thụ bạo lực đấy chứ. mbvn Lý Cáp vỗ nhẹ vai Hương Hương, bên dưới hai người vẫn gắn chặt vào nhau, mây mưa đại chiên tiếp theo có thể bộc phát bất cứ lúc nào. mbvn Lý Cáp cười nói. mbvn Từ bài " hồng nhan bất lão", nàng cảm giác ở cùng với Lý Cáp thân cận không ít, từ "hồng nhan bất lão" nàng tìm thấy được chính bản thân mình, từ " hồng nhan bất lão" Lý Cáp và Thượng Quan Thanh Thanh tâm ý tương đồng, về sau muốn nàng thu hình ảnh hắn vào trong tim rất có cơ sở. Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com mbvn Vũ Uy hầu?

mbvn Ta không phải Hổ Uy tướng quân, bất quá ta cùng Hổ Uy tướng quân cùng nhau giết người uống rượu. mbvn Câm rồi hả? mbvn Lý Cáp hài lòng gật đầu, đi tới tiền đường, để cho phụ mẫu chờ lâu, thật không tốt. mbvn Sau khi cơm nước xong, Thiên Thiên cùng Diễm Nhi thu thập chén bát đem xuống nhà dưới, bất quá trong quá trình dọn dẹp Diễm Nhi lỡ tay làm bể một cái chén nàng sợ quá quỳ ngay xuống thỉnh tội, đương nhiên là Lý Giáp cũng không trách tội chỉ là nói sau này nên cẩn thận nhìn Thiên Thiên học hỏi mà thôi,. mbvn Khụ, khụ.

mbvn Công chúa! mbvn Quản gia nói tiếp: mbvn Nghiêm Phong cười cười giải thích cho hắn một phen, hỏi thử: “Không biết vi sư là ai a?” mbvn Một tên Hồ tộc đầu lĩnh căm giận nói. mbvn Trương tướng quân là ai nhỉ?

mbvn Theo hắn nghĩ Nguyệt Nhi có vẻ như không chỉ yêu quý Mẫu thân mình mà còn có một cảm giác sùng bái tín ngưỡng lạ thường. mbvn Nhanh chóng cút sang một bên! Vương tiểu thư sớm muộn gì là người của Hồng gia ta, bây giờ nhìn một cái có gì mà không được. mbvn Đệ đánh giết trên chiến trường, đó là kiến công lập nghiệp. Nhưng ở thời bình, đệ không thể khoan dung khiêm nhượng một chút sao? Không thể nhân từ một chút sao? Động một chút là giết người. Mọi vấn đề đều giải quyết bằng bạo lực, đệ bây giờ quyền cao chức trọng có bản lãnh rồi, người khác không làm gì được đệ, nhưng sau này thì sao? Thân nhân bằng hữu thì sao? Hậu nhân thì sao? Đệ đừng nói với ta Phí sư huynh không phải là đệ giết hay Doãn sư huynh còn sống. Bọn Ngưu Đại là thủ hạ của đệ, tác phong học từ đệ, Doãn sư huynh còn sống được sao? mbvn Lý Cáp chỉ vào một mảnh rừng gần đó rồi ra lệnh. Thật là sung sướng khi mà vừa học được kỹ năng mới là có chỗ để áp dụng luôn, tâm tình Lý Cáp lúc này giống như một đứa trẻ mới có đồ chơi mới vậy. mbvn Bọn Lý Cáp bọn hắn đi vào Phong Hác trấn đã ba ngày, toàn thành đã được rửa dọn sạch sẽ, phụ nữ và thợ thủ công được Lý Cáp phái người cấp tiền bạc đưa về nhà, những người sống dở chết dở thì được được quân y cứu chữa, không thể cứu được thì cho vào một gian phòng rồi châm lửa đốt cả kho hàng.

mbvn Tướng sĩ hai bên đều hồi hộp dõi theo hai người, hai ngựa phóng qua nhau, một chùm máu tươi bắn lên không trung, cây trường phủ màu đen thế như chẻ tre, một nhát chém đứt cây cự trùy, cũng như làm cho hông của Hổ tướng đứt làm hai đoạn. Nửa phần thân trên của Hồ tướng theo quán tính mà bay lên không trung xoay mấy vòng rồi rơi xuống đất, một bụng nội tạng, ruột cùng máu tươi vương đầy ra chiến mã cũng như mặt đất, đầu của hắn còn thoáng nhìn về hướng về Lý Cáp đang không ngừng tiếp tục lao về quân Hồ, miệng thì thào một câu gì đó, mới không cam lòng đoạn khí. mbvn Lý Cáp phẫn nộ quát: mbvn Nếu không ta giết ra ngoài, cướp Lý tướng quân về, chúng ta không cần theo bọn họ đánh người Hồ nữa! Miễn cho khi đánh thắng còn phải chia công lao cho bọn họ. mbvn Bỗng nhiên động tác tay của Lý Cáp cứng đờ bởi vì hắn chợt nhớ ra là Thiên Thiên không thể nào xuất hiện ở đây được. Rõ ràng lúc này nàng còn đang phải chăm sóc cho Nguyệt Nhi. mbvn Trong cung Đại Minh.

mbvn Anh hùng!!! mbvn Cái đầu to của quái thú cứ như vậy mà bị Lý Cáp nắm đập vào vách động, cả một chút năng lực phản kháng còn không có. mbvn Trải qua gần tháng đi đường, bọn hắn cuối cùng đã tới kinh thành. mbvn Lý Cáp ném tấm ngân phiếu cho tiểu nhị, mang theo ‘đại phi’ định đi vào. mbvn Lý Cáp tay ôm Hương Hương tay ôm Thiên Thiên, đang định ngủ thì chợt nghĩ ra gì đó, bèn ngồi dậy.

mbvn Còn chưa có, ừm, trông nó trắng như vậy, gọi là tiểu Bạch có được không? mbvn Trương Đào thần sắc có chúi kỳ quái, nói: “Hà nguyên hắn vốn có một cái sở thích kỳ lạ, nói buổi sáng là nữ nhân xinh đẹp nhất, bởi thế sau khi buổi tối nghe hát xong, hắn luôn luôn ở lại Bách Hoa Lâu tìm một cô nương qua đêm. Sáng sớm ngày thứ hai là đi tới tìm Thượng Quan đại gia nghe hát. Hà nguyên hình như từ trước lúc Hà đại nhân lấy tiểu thiếp gần nhất một chút, đều qua đêm ở Bách Hoa Lâu, có người nói hắn với người di nương mới ở chung không được tự nhiên, cũng đã một thời gian dài! mbvn U hậu giống như biết được hắn đang suy nghĩ gì, giơ tay cầm thứ gì đó lên. Lý Cáp mơ hồ nhìn thấy cái kia chính là bách biến ở dạng dao găm. mbvn Nghe thấy tiếng ca yếu ớt từ trong truyền đến, Lý Cáp đoán Thượng Quan Thanh Thanh chắc đang ở bên trong. mbvn A?

mbvn Lý Cáp lại hỏi tiếp. mbvn Không... không phải... mbvn Lần nữa cúi đầu nhìn Tiểu Văn, da mặt trắng, thanh lệ, đôi môi hồng nhuận, ngũ quan tuy không tinh xảo nhưng lại rất thanh tú, nghĩ kỹ lại thì đúng là có vài phần khí chất mê người. mbvn Hương Hương ôn nhu xoa xoa lưng cho hắn, điềm đạm nói: mbvn Tiểu muội ngươi bị làm sao?